Trót “ăn trái cấm” với cô chủ, chàng trai 15 tuổi treo cổ tự vẫn để tạ tội

13/5/2013 18:22 UTC+7
Vụ việc xảy ra vào đêm ngày 26/4 tại gia đình ông Nguyễn Văn Vinh, ngụ thôn 2, xã Bình Thắng (Bù Gia Mập, Bình Phước).

Xác chết lủng lẳng ngoài sân phơi giữa đêm

Nửa đêm ngày 26/4, vợ ông Vinh thức dậy, phát hiện cánh cửa ra ngoài sân phơi trước đó đã đóng cẩn thận, nay bỗng dưng hé mở. Nghi ngờ sự việc bất thường, người phụ nữ lấy đèn pin rọi ra, thất kinh phát hiện một xác chết trong tư thế treo cổ, lủng lẳng ngoài sân phơi. Trong ánh đèn nhoang nhoáng, bà chủ nhà biết được nạn nhân là Võ Chí Công (SN 1992), người làm công trong nhà. Sự việc lập tức được trình báo công an.

Công an huyện kết hợp phòng nghiệp vụ công an tỉnh có mặt điều tra sự việc. Khám nghiệm hiện trường và khám nghiệm tử thi, nhận thấy nạn nhân tử vong trong tư thế bị một sợi dây dù màu xanh siết chặt cổ, chân không chạm đất. Khám xét kĩ, các điều tra viên tìm thấy một lá thư tuyệt mệnh. Trong thư, nạn nhân gửi lời xin lỗi, mong được tha thứ, muốn lấy cái chết để “tạ tội”. Bức thư ngay lập tức được đưa ra đối chiếu với chữ viết trong cuốn nhật ký của nạn nhân. Từ đó cảnh sát nhận định đây là nét chữ của cùng một người. Kết quả từ hàng loạt biện pháp nghiệp vụ điều tra cho thấy đây là một vụ tự tử.

Ông chủ nhà kể lại: “Hôm đó thấy thằng bé rất buồn, không biết đi chơi ở đâu đến khoảng 21h mới về đến nhà. Lúc về nó lặng im không nói năng gì, bảo nó ăn cơm thì nó bảo nó không thấy đói. Sau đó cả nhà tôi tắt điện đi ngủ, lúc tỉnh dậy thì thấy nó đã thắt cổ từ khi nào. Biết rằng nó có lỗi với gia đình nhưng cũng không vì thế mà hành động bồng bột như vậy. Cũng vì cạn nghĩ, cùng quẫn mà tìm đến cái chết”.

Chàng trai này đã có lỗi gì với gia đình ông chủ mà phải ân hận dằn vặt đến vậy?

Theo lời kể của những người liên quan, nạn nhân sinh trưởng trong một gia đình nông nhân quê gốc huyện An Nhơn (Bình Định). Nhà nghèo nên Công phải bỏ học giữa chừng, đỡ đần giúp cha mẹ già. Là con trai lớn nên ngoài việc chăm vài sào lúa của gia đình, sau mỗi vụ mùa, chàng trai lại tha phương kiếm sống. Không nề hà khổ sở, Công bươn trải đủ thứ việc từ bốc vác, thợ hồ đến hàn xì, làm cửa sắt.

Tin nhắn vô tình làm lộ bí mật động trời

Hai gia đình Công và ông Vinh vốn là láng giềng thân thiết bấy lâu nay từ ngoài quê. Dù nhà ông Vinh chuyển vào Bình Phước lập nghiệp hơn 30 năm, hai gia đình vẫn rất quý mến nhau, thường xuyên liên lạc. Đầu năm 2011, một lần về thăm quê, thấy Công tháo vát, nhiệt tình với công việc, ông Vinh ngỏ ý gọi vào giúp việc làm cửa sắt.

Chàng trai đồng ý, khăn gói vào Bình Phước, nhưng chỉ được nửa tháng lại phải trở về quê đi nghĩa vụ quân sự. Trong thời gian ở quân ngũ, chàng trai vẫn thường xuyên gọi điện hỏi thăm nên chỉ vài tháng sau khi ra quân lại ngược vào Nam làm việc trong xưởng sắt. Mới làm việc được hơn một tháng, sự việc động trời đã xảy ra.

Thấy cô bé 15 tuổi con gái ông chủ phổng phao xinh đẹp, chàng trai rất quan tâm. Bé gái cũng rất mến Công, nên nhanh chóng 2 người nảy sinh tình cảm. Theo người nhà bé gái, tuy đã học đến lớp 10 nhưng do ngày nhỏ bị bệnh, lại là con út trong nhà, rất được cưng chiều, ít giao tiếp nên cô bé rất “khù khờ”. Sau này, cô bé cho biết, khoảng 22h ngày 20/3, Công đi nhậu về, thấy vắng người liền đi vào phòng mình, đòi hôn cô bé. Định ôm “người yêu”, anh chàng bị cô bé đẩy ra khỏi phòng vì lúc đó thấy bóng mẹ vừa về đến nhà.

Có lẽ việc “yêu” hụt khiến anh chàng vô cùng “bức xúc”. Quay về phòng ngủ, đến khoảng 4h30 sáng, Công lén thức dậy trong lúc một người vẫn say ngủ. Anh chàng lẻn vào phòng cô bé thực hiện hành vi giao cấu. Nạn nhân cho biết vì “cẩn trọng”, nên khi làm “chuyện ấy”, Công thậm chí đã chuẩn bị cả bao cao su.

Sự việc trôi qua trong im lặng của hai người, không ai trong nhà hay biết. Đến ngày 10/4, cô bé để điện thoại trong nhà ra ngoài có việc, bất ngờ điện thoại báo có tin nhắn. Tò mò, chị gái cô bé mở ra xem, bàng hoàng thấy dòng tin từ số điện thoại của công nhắn đến: “Thôi, bọn mình dừng lại ở đây. Nếu quan hệ nữa sẽ có bầu”.

Sự thật phũ phàng không khác gì “sét đánh ngang tai”, để chắc chắn, người nhà chở con gái đến Trung tâm y tế kiểm tra. Họ đớn đau khi nhận được thông báo, đứa con gái vừa bước sang tuổi 15 đã bị mất "cái ngàn vàng”.

Lấy cái chết để “tạ tội”

Dù biết hành vi của người làm công phạm tội nhưng chuyện chả hay ho gì nên gia đình nạn nhân không làm lớn chuyện, chỉ muốn “giải quyết nội bộ”. Ông chủ gọi người làm thuê nên hỏi chuyện: “Mày đã làm gì con gái chú?”. Đầu tiên Công chối phăng : “Con có làm gì đâu”. Nhưng khi được hỏi: "Không làm gì? Sao mày nhắn tin như thế?”, anh chàng lúng túng, xấu hổ thú nhận.

Những ngày tiếp theo, công vẫn sống trong nhà ông chủ, rồi một tuần sau xin về quê. Ông chủ đồng ý, nói sẽ trả hết tiền lương, với điều kiện Công phải điện thoại về nói cho gia đình hết mọi chuyện, cha mẹ phải vào Bình Phước để hai gia đình nói chuyện, sau đó “bàn giao” anh chàng. Nếu cha mẹ công không vào thì có nghĩa là “ai làm người nấy chịu”, gia đình nạn nhân sẽ nhờ pháp luật xử lý. Ông chủ cho thời hạn 3 ngày, Công đồng ý. Nhưng đến 3 ngày sau vẫn không thấy gì, ông chủ liền giục giã. Không đáp lời, Công chỉ lẳng lặng bỏ đi trong buồn bã.

Ông Vinh phân trần: “Chuyện chẳng hay ho gì nên gia đình tôi không dám làm rùm beng, giữ kín không cho hai đứa con trai tôi biết, sợ các cháu tuổi trẻ bồng bột nóng nảy sẽ gây gổ, thậm chí sẽ đánh đập công. Cũng vì thương yêu Công nên gia đình không trình báo công an, chỉ dọa cho các cháu không tái phạm rồi đưa nó về quê để tách hai đứa ra. Con tôi còn đang đi học, chưa đủ tuổi vị thành niên, gia đình tôi buộc phải làm vậy. Thế nên chúng tôi vẫn để Công ăn ở, làm việc bình thường trong gia đình, đợi cha mẹ lên nói chuyện”.

Có lẽ vì sợ trách mắng nên chàng trai không dám về thú nhận với cha mẹ. Ông Vinh nói tiếp: “Mỗi lần tôi hỏi chuyện, Công chỉ vâng dạ rồi lảng đi né tránh. Thực sự trong tâm tôi, tôi không muốn làm khó cháu. Chỉ muốn cha mẹ cháu vào đây, người lớn nói chuyện rồi tìm hướng giải quyết”.

Khoảng 20h ngày 24/4, gia đình ngồi ăn cơm nhưng Công xin phép đi chơi, một tiếng đồng hồ sau mới về, ngồi lại xem ti vi khoảng 30 phút thì đi ngủ. Khoảng 23h15 bất ngờ không thấy Công đâu, cả nhà thức dậy tìm kiếm nhưng không thấy. Ban đầu, mọi người đoán rằng anh chàng vì xấu hổ nên bỏ đi, hoặc lại tiếp tục đi chơi với đám bạn. Chợt bà chủ nhớ lại trước khi đi ngủ thấy Công đi về phía hành lang sau nhà. Chạy lại, bà thấy cửa đi ra sân phơi hé mở. Kéo mạnh cánh cửa, soi đèn ra ngoài, bà phát hiện thi thể lơ lửng trước mặt.

Thi thể nạn nhân sau đó được đưa về quê an táng. Ám ảnh thì vẫn còn ở lại với gia đình người có con gái vừa bị làm hại. Lá thư tuyệt mệnh của anh chàng có đoạn: “Tôi rất xấu hổ và nhục nhã. Con xin lỗi mẹ. Cho tôi xin lỗi tất cả mọi người. Tôi tự tìm đến cái chết để từ giã cõi đời này”. Không hiểu sao chàng trai không chọn giải pháp khác để giải quyết vấn đề, lại mê muội treo cổ, vừa hại mình, làm đau đớn mẹ già,chất thêm ám ảnh lên gia đình nạn nhân, “tạ tội” như vậy, khác gì gây thêm tội.

H.A - T.H (PL&TĐ)

Thích và chia sẻ bài này trên:Facebook

Liên kết tài trợ